Showing posts with label tuỳ bút. Show all posts
Showing posts with label tuỳ bút. Show all posts

Tuesday, September 21, 2021

Thế giới này chỉ chia làm hai nửa

 Thế giới này chỉ chia làm hai nửa


Một nửa bạn kiểm soát được và một nửa bạn không kiểm soát được. Con người khổ vì cứ tập trung dành quá nhiều năng lượng của mình vào bên nửa mình không kiểm soát được.

Mọi người không yêu thương tôi, mọi người không giúp đỡ tôi, bọn đó ăn cháo đá bát, qua cầu rút ván, được tôi giúp xong thì quên luôn, thằng đó nó chửi tôi, con ấy nó  đánh tôi, tôi đối xử với họ tốt vậy tại sao họ lại tệ bạc với tôi? tại sao họ lại lừa dối, phản bội tôi? người ấy không đáp lại tình cảm của tôi, tôi nhắn tin người ấy không trả lời... ôi vân vân và mây mây, việc thiên hạ làm, hành động có tương tác với bạn nhiều không kể xiết.

Bỏ đi bạn, bạn đang quá lãng phí thời gian và năng lượng của mình vào những thứ bạn không thể kiểm soát được.

Việc họ yêu bạn hay không yêu bạn, họ là người quyết định, không phải bạn.

Họ giúp bạn hay không giúp bạn , họ là người quyết định, không phải bạn.

Họ biết ơn bạn hay không biết ơn bạn, hoi là người quyết định, không phải bạn.

Họ nhắn tin hay không nhắn tin, họ trả lời hay không trả lời, họ là người quyết định, không phải bạn.

Hãy tập trung vào những điều bạn có thể kiểm soát được.

Giúp họ hay không giúp họ, lựa chọn là của bạn, bạn là người quyết định.

Yêu họ hay không yêu họ, lựa chọn là của bạn, bạn là người quyết định.

Liên lạc với họ hay không liên lạc với họ, lựa chọn là của bạn, bạn là người quyết định.

Giống như người nông dân gieo hạt, họ cứ gieo, họ cứ chăm sóc, nhưng không nhất định mưa thuận gió hoà, không đảm bảo trong ấy không có hạt giống thối hỏng chẳng thể nảy cây.

Hãy tập trung năng lượng vào những điều bạn kiểm soát được.

Có đôi khi bạn làm một việc xong rồi chẳng hiểu vì sao bạn làm như vậy, rồi hối hận, ước gì được làm lại. Đừng nghĩ kiểm soát chính mình là đơn giản, không hề. Kiểm soát bản thân khó vô cùng. Phật đã bảo: Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình. Chỉ cần dành toàn bộ thời gian năng lượng của mình để kiểm soát suy nghĩ hành động của chính mình đã có thể khiến bạn mệt nhoài rồi, cớ gì còn dành năng lượng quý giá ấy cho những người khác, thứ nhất, bạn không thừa nhiều năng lượng như thế, thứ hai, họ đáng không?


Có những người gặp đã thấy có cảm tình, có những người thấy mặt đã bị ức chế, có những người mình chẳng làm gì cũng khen, có những người mình vừa mở mồm ra đã cáu quát ầm.

Lý do duy nhất là, kiếp trước bạn đã làm gì họ, những chuyện rất xấu rất tệ, làm họ khắc cốt ghi xương, làm kiếp này dù họ không còn nhớ cụ thể là gì nhưng những điều đã khắc vào xương tuỷ thì từng tế bào vẫn nhớ, nó được ghi vào tàng thức, và cảm xúc phản ứng một cách rất tự nhiên.

Đó cũng chính là cách bạn nhận ra oan gia trái chủ của mình khi gặp. Có những người làm bạn sợ hãi, có những người làm bạn ghét, có những người làm bạn yêu quý, tất cả đều do những việc các bạn đã làm, đã tương tác, đã đối xử với họ từ kiếp trước.


Trên đời, cứ để vạn sự tuỳ duyên.

Saturday, June 9, 2018

[Tuỳ bút] Tôi hỏi thầy tôi...

Tôi hỏi thầy làm cư sỹ nhiều năm như vậy thầy có bao giờ nghĩ sẽ xuất gia?
Thầy không trả lời. Tôi biết câu hỏi khó.
Có nhiều người tung hoành ngang dọc đâm thuê chém mướn bao năm chẳng làm sao, đệ tử đàn em khúm núm vây quanh trước sau vâng lời răm rắp, cuộc sống cầm đầu lãnh đạo nào có khác vua, thế mà vừa rửa tay gác kiếm một sát na, phát tâm niệm một câu mô phật thì đủ thứ tai hoạ ập đến không đỡ nổi, đến vấp phải con kiến cũng bị chấn thương, con ruồi bay đâm vào trán cũng bị vỡ đầu, thậm chí đến chùa vãn cảnh cũng dẫm phải đinh mà uốn ván. Liệu có phải Phật pháp là tai hoạ?

Thật ra thì "Chịu khổ thì hết khổ, hưởng phước thì hết phước". Ở đời người ta thường nói về may mắn, nhưng nhìn qua lăng kính Phật pháp nó là phước báo, cũng như vậy, ở đời vẫn thường than trách phận mình rủi ro, dưới con mắt của Phật, nó là nghiệp báo.

Đời này bạn sẽ gặp chính xác những gì bạn sẽ tạo ra trong quá khứ, đời sau sẽ nhận lại những gì đã tạo hôm nay. Có khi phước và nghiệp chín muồi sớm rồi đến nhanh như một cơn gió, ngay tại một đời là nhìn thấy được ngay. Cũng như bạn trồng cây ngắn ngày thì cuối năm thu hoạch rồi, trồng cây lâu năm thì cả thập kỷ sau mới được hái quả.

Vì thế phải biết đến chùa mà dẫm phải đinh là điều tốt: biến những nghiệp báo phải trả vô lượng vô biên kiếp trong vô gián ngục thành nghiệp nhẹ uốn ván vài tháng. Vậy nên bạn hãy vững tin, Phật pháp là con đường đi đầy ánh sáng dẫn bạn đến quả vị vô thượng để độ thoát tất cả chúng sinh.

Bây giờ thử giả dụ: nếu bố thí hết cho người để rồi cuộc đời bạn mãi bần hàn đói khổ, bạn có khởi tâm thôi không bố thí chăng? Nếu 500 anh em cầm dao đến chém cầm gậy đến phang thì bạn có nổi một tâm oán giận? Hay chỉ đơn giản thế này: Gặp một người tướng mạo đẹp đẽ bạn có khởi tâm ngoái nhìn? Thấy người quyền thế bạn có run rẩy? Thấy người sang trọng bạn có đến gần hỏi han? Có bao giờ mệt mỏi muốn nghỉ ngơi một ngày rồi nghiên cứu pháp sau? Thấy điều kiện vật chất tiện nghi hiện đại rồi khởi tâm tham luyến? Thấy người thành đạt thì ước giá như mình cũng được thế?
Nếu câu trả lời của ai đó là KHÔNG, thì nhất định người ấy là BỒ TÁT tu lục độ vạn hạnh.

Monday, October 23, 2017

[Ký sự chép nhanh] Đi du học có nên trở về?

Tôi muốn chia sẻ kinh nghiệm đi thi của mình cho mọi người nghe, chắc cũng mất của các bạn vài phút để đọc, nhưng kinh nghiệm này tôi phải mất nhiều năm mới ra kết luận được.
Ngày ấy, tôi nộp hồ sơ vào Ngân hàng Nhà nước, không có thi tuyển mà là xét tuyển, cái hình thức hay ho này tôi thấy rất hay, tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Ấy là lúc đó tôi nghĩ vậy.
Tôi rất tự tin vì hồ sơ của tôi quá chuẩn chỉnh. Không phải là tự khen mà đúng là như vậy: tốt nghiệp đại học chính quy bằng giỏi từ một trong năm trường tốp đầu ngành tài chính ngân hàng, tốt nghiệp thạc sỹ bằng đỏ điểm tối đa 5/5 ở nước ngoài, bằng này tôi học mồ hôi nước mắt chứ chẳng có mua bán tiền nong bẩn thỉu gì mà được, kinh nghiệm làm việc 3 năm ở ngân hàng lớn nhất Việt Nam, ôi vân vân và vân vân. 
Nhiều người đặt câu hỏi: Đi du học có nên trở về? Có lẽ khoảng 80% người hỏi câu này là chưa đi du học bao giờ. Bởi nếu đi du học rồi bạn sẽ biết. Bây giờ các trường khắp mọi nơi trên thế giới tuyển sinh ầm ầm như thế, nếu ai đi du học cũng không về thì chính sách nhập cư của nước họ là trò đùa sao? Túm lại là có thể ở đươc nhưng không dễ. Số ở lại thì một là là những sinh viên thực sự năng động, học tốt hoặc nhà có điều kiện, có người thân ở nước ngoài rồi; hai là những bạn ở lại rồi làm những nghề chẳng liên quan đến ngành học như là bán phở, rửa bát, phát tờ rơi, làm nail các kiểu... Trường hợp một thì chiếm khoảng 3,4 % còn trường hợp 2 thì chắc khoảng 1%, bởi vì số những bạn đi du học mà chưa xác định hoặc xác định nhầm mục tiêu như thế thì cũng không nhiều. Có những bạn thì đi học là để xuất ngoại đi chơi, bài vở bết bát, bị học lại lên xuống, học đến mấy năm vẫn một lớp mãi không qua cũng không phải là ít, nhưng số này mà bảo các bạn đi làm việc thủ công chân tay thì chắc hơi hiếm.
Còn 15% còn lại là học xong về nước phục vụ đất nước thôi. Và tôi nằm trong số này. Thật ra thì một lý do khiến tôi trở về là vì tôi không thích tha phương cầu thực nơi đất khách, tôi cảm thấy cuộc sống như vậy có vẻ tạm bợ và lúc nào cũng chỉ như một người khách, bất kể là bạn giàu hay nghèo, vẫn mãi chỉ là khách, còn tôi thì muốn về với gia đình ruột thịt đầm ấm của mình. 
Tôi trở về với một sự tự tin mù quáng, tôi đặt cho mình thời hạn khoảng một tháng để đi xin việc và đi làm. Vì sao? Vì hồi trước, khi cầm mảnh bằng cử nhân chẳng có tí kinh nghiệm nào, tôi cũng chỉ mất một tháng để tìm được công việc tốt ở một ngân hàng lớn nhất nước, bây giờ cầm tấm bằng nước ngoài màu đỏ chót loại ưu, lại có chính sách thu hút nhân tài các kiểu, chắc 1 tháng tìm việc là cũng hơi dài.
Ngày ấy, tôi nộp hồ sơ vào Ngân hàng Nhà nước, không có thi tuyển mà là xét tuyển, cái hình thức hay ho này tôi thấy rất hay, tiết kiệm được khá nhiều thời gian. Ấy là lúc đó tôi nghĩ vậy.
Tôi rất tự tin vì hồ sơ của tôi quá chuẩn chỉnh. Không phải là tự khen mà đúng là như vậy: tốt nghiệp đại học chính quy bằng giỏi từ một trong năm trường tốp đầu ngành tài chính ngân hàng, tốt nghiệp thạc sỹ bằng đỏ điểm tối đa 5/5 ở nước ngoài, bằng này tôi học mồ hôi nước mắt chẳng có mua bán tiền nong bẩn thỉu gì mà có được, kinh nghiệm làm việc 3 năm ở ngân hàng lớn nhất Việt Nam, ôi vân vân và vân vân. Tôi được nhận vào vòng sơ loại hồ sơ, chờ khoảng 4 tháng sau được gọi lên Ngân hàng Trung Ương phỏng vấn và qua luôn, họ hẹn trong vòng 60 ngày (2 tháng), hoàn thiện hồ sơ là đi làm. Khoảng 2 tháng sau, NHNN họ mới làm một cái công văn chuyển đến Bộ Nội vụ. Vì nếu bạn biết thủ tục thì những cán bộ làm việc ở NHNN sẽ do Bộ Nội vụ quản lý, BNV khi nhận được công văn thì họ cũng có 60 ngày (2 tháng nữa) để xử lý hồ sơ thì phải. Cộng sơ qua thì tôi phải chờ khoảng 8 tháng rồi, đời người có mấy cái 8 tháng mà chờ đợi? Hoá ra 8 tháng vẫn còn chưa đủ, tôi tiếp tục chờ đợi khoảng 4 tháng sau, (tức là chờ được 1 năm rồi) thì liền hay tin dữ: họ có một cái công văn tinh giản biên chế "2 ra 1 vào" gì đó, tức là 2 người nghỉ hưu thì được một người vào, mà lúc đó tôi và một bạn nữa đều qua vòng phỏng vấn rồi, tức là để chúng tôi vào thì cần có 4 người ra. Tôi cũng không biết thực hư thế nào, chỉ là chờ lâu quá, lên hỏi thì được giải thích như vậy. Họ bảo là 2,3 năm sau mới có 4 người nghỉ hưu thì phải. Đùa à, đời người có mấy cái 3 năm để chờ đợi? Hơn nữa, để lâu cứt trâu hoá bùn, cái kiểu xét tuyển này, chẳng có cái công văn giấy trắng mực đen gì cả, họ bảo đỗ là đỗ, chả gửi cho tôi một cái văn bản gì. Đến một hôm, họ nói là có lẽ kết quả lần trước không công nhận, rồi bây giờ muốn vào thì là thi tuyển từ đầu. Tôi cười. Hôm phỏng vấn tôi có ngồi trong phòng với mấy bác làm vụ trưởng vụ phó gì đó, hỏi phỏng vấn ghê lắm mà, hoá ra cũng chỉ là gió thoảng mây bay. Lần thi này (2017) tôi có làm hồ sơ và nộp, nhưng mà đối với tôi thời gian chờ đợi như vậy là đủ tôi, tôi không còn hứng thú với những nơi làm việc chim sa cá lặn ấy.
Trong lúc chờ đợi, tôi cũng có nộp hồ sơ ở một số nơi khác, họ nhìn cái bằng du học của tôi theo kiểu bàng quan khinh bỉ, họ bảo: "Ôi giời, bây giờ bằng giỏi đầy ấy mà.", "À, bằng như em thì ở bên chị chưa có nhu cầu.", vân vân. Tôi không thấy choáng hay sốc gì cả, mà chỉ cười. À, hoá ra là vậy. Ở mình khi nhìn vào cái bằng, chẳng ai quan tâm đâu, nếu làm Nhà nước họ chỉ quan tâm thân nhân gia đình của bạn, bằng gì đâu có quan trọng, họ nghĩ: "Đi du học thì chắc là nhà có điều kiện, rồi chắc đi du học để rửa bằng..."  Suýt nữa thì tôi phải cười lớn, bằng đại học của tôi nó quá đẹp quá thơm khỏi cần rửa, bằng thạc sỹ của tôi thì cũng đạt điểm tối đa xuất sắc hoàn hảo rồi, chả cần phải gột tẩy ở đâu. Nhưng mà, chẳng có ai quan tâm đoái hoài.
Sau này đi đâu tôi chỉ nói em học đại học đó đó, bỏ qua phần du học, vì tôi chẳng muốn mang tiếng sang chảnh khoe mẽ, điều kiện các kiểu. 
Nhắn các bạn đi du học: Bạn có thể vào Nhà nước làm nếu bố mẹ bạn đã có chỗ sẵn dành cho bạn. Còn nếu vẫn phải về xin việc như tôi thì tốt nhất làm ở tư nhân cho nó lành. 
(còn tiếp, bạn đang kể dở thì có việc phải đi rồi, tôi sẽ chép tiếp cho các bạn nghe)

Tuesday, November 22, 2016

Hai thứ quan trọng nhất trong đời

Mỗi người đều giữ cho riêng mình những thứ quan trọng nhất và coi đó quý báu như là một chấp niệm. Tôi cũng vậy, tôi luôn nghĩ rằng hai thứ quan trọng nhất trong đời mình là Thời gian và Niềm tin. Tại sao?


Có người nghĩ điều quan trọng trong cuộc đời họ là tiền bạc và tình cảm. Tôi không bảo điều đó sai nhưng tôi không bao giờ bảo điều đó đúng. Bạn thử kể tên những việc mà dù không cần tiền một người bình thường vẫn làm được xem? Nhiều lắm, vô số: nghe, nói, ngửi, nếm, xúc chạm, cảm giác, suy nghĩ, hít thở... một danh sách dài vô biên, 



Nhưng bây giờ bạn thử tìm một việc không cần thời gian mà làm được xem nào? Chả có việc gì trên đời này làm được mà không cần thời gian, tôi thấy mỗi ngày trôi qua nhanh đến chóng mặt, tôi chỉ ngồi hít thở suông thôi nhoằng một cái đã thấy trời tối rồi. Thở dài một cái, một ngày vô nghĩa đã trôi qua đầy nuối tiếc.

Thử tưởng tượng, mạng sống khi vừa sinh ra là một cái bình nước rò, mỗi ngày trôi qua nó dò một giọt, chả mấy chốc mà khô cạn đáy, cũng là lúc hơi thở cuối cùng trút ra lần sau cuối. Con người cứ bỏ ra rất nhiều thời gian để kiếm thật nhiều tiền, nhưng tiền kiếm được chẳng mua lại được một khoảng khắc thời gian. Đúng là toàn làm chuyện lỗ vốn mà cứ tưởng mình khôn.


Chính vì thế khi làm gì mà cần dùng đến thời gian thì tôi keo kiệt vô cùng, mà nghĩ lại thì làm cái gì mà chẳng cần dùng đến thời gian, thế là tôi trở thành người đại keo kiệt. Tôi có một tật xấu là xem đồng hồ miết, hồi trẻ tôi có đeo đồng hồ nhưng cái tật cứ mấy phút lại nhấc cái tay lên nhòm nhòm làm cho những người mới gặp tôi đều có ác cảm, mà những người quen tôi một thời gian thì lại cười nhạo châm chọc. Thế là tôi quyết định bỏ đeo đồng hồ, bây giờ có điện thoại di động mang trên người tôi cũng hạn chế mình bỏ ra xem (nhất là những lúc đang nói chuyện với ai đó). Nhưng trong đầu lúc nào cũng nghe tiếng tích tóc, không thì ngồi đâu cũng nhìn quanh xem có cái đồng hồ treo tường nào không, hoặc là nhẩm tính thời gian. Nếu có ai đố tôi bây giờ là mấy giờ rồi thì tôi  thường đoán chuẩn lăm, (bởi vì thật ra tôi cũng vừa ngó xem ở đâu đó.)



Vậy thời gian làm thế nào để không lãng phí: tôi dành toàn bộ vốn liếng thời gian của cuộc đời mình để nghiên cứu Phật pháp, đọc tụng kinh điển. Tôi cảm thấy đó là khoản đầu tư có lời nhất trong đời. Vì như kinh Pháp Hoa có nói rồi, tôi (hoặc bất cứ ai tinh tấn tu tập Phật pháp) sẽ thành Phật trong một kiếp tương lai. Nhưng là bao giờ, chắc chắn sẽ thành Phật, mau hay chậm là do bạn tinh cần nhiều hay ít và khi đó vấn đề chỉ là thời gian thôi. Đấy tôi đã nói rồi, vấn đề chính là thời gian.



Thế còn điều thứ hai? Niềm tin? Niềm tin là một thứ quá quý giá, tôi có thể cho đi tất cả, chỉ có niềm tin là tôi muốn giữ cho riêng mình. Tại sao? Vì tôi muốn dành điều quý giá nhất tốt đẹp nhất cho người cao quý nhất. Đó là Như Lai Ứng Chánh Đẳng Giác. Thầy tôi thường bảo những người đa nghi thì thường rất hay bị lừa, nghe đến đây tôi phải bật cười, tôi cười chính mình và tôi cười vì thầy nói chả sai tí nào. Tôi tự hỏi bởi vì đa nghi nên mới bị lừa hay là vì bị lừa nhiều nên mới đa nghi? Vận dụng vào bản thân mình tôi cũng chưa trả lời được, chắc có lẽ tâm lượng tôi còn nhỏ hẹp, chấp niệm quá nặng nề nên chẳng muốn cho đi của báu. 



Niềm tin là một thứ có hai chiều: người khác tin bạn và bạn tin người khác. Tôi thì rất ít nói lời thật nhưng tuyệt đối không nói lời giả. Mọi người có thể tin tôi hoặc không tin tôi, tôi không biết được, mà cũng không hứng thú biết. Thế còn tôi có tin người khác không? Chỉ có thời gian mới trả lời được. Niềm tin là một món quà được gói ghém mất rất nhiều thời gian và chỉ trao đi một lần duy nhất. Đánh mất rồi là thôi, dành cả phần còn lại của cuộc đời mình để gói ghém lại cũng không chắc đã đủ.



Nhưng bạn đừng đánh giá tôi khắt khe, keo kiệt, có một số người còn kỳ lạ hơn tôi nhiều. Họ đa nghi hết thảy, và nói rằng trên đời này toàn lọc lừa nên họ chẳng tin một ai, trong những điều đáng tiếc nhất cuộc đời họ, họ không tin Phật. Mọi người thường bảo nói dối nhiều thì lưỡi tụt vào trong, thật thà ngay thẳng thì từng đời từng chút lưỡi sẽ dài rộng ra. Thử hỏi trên thế gian này ai có được tướng lưỡi rộng dài che trùm cả mặt? Chỉ có thể là Như Lai. Không tin Phật tin Bồ Tát thì chả ai trong ba ngàn đại thiên thế giới có thể đáng tin. Tuy vậy, tất nhiên, tin hay không tuỳ bạn.



Niềm tin thì cần có thời gian để dựng xây vun đắp, còn thời gian? thời gian thì ai cũng cần nó cả, chỉ có nó là tuyệt tình chả cần ai.



VR.