Showing posts with label sáng tác. Show all posts
Showing posts with label sáng tác. Show all posts

Sunday, July 9, 2017

Truyện dài kỳ: Xóm lạ (5)


Dạo này thằng Mực tỏ thái độ với tôi ra mặt, cái mặt lầm lì của nó nhìn như kiểu đi vệ sinh mấy ngày không rơi ra được cục nào. Nó tố tôi là đồ bán đứng bạn bè để cầu an. Cái thằng ngoa ngoắt vãi.
Chả là hôm đó bị tụi thuỷ thủ mặt trăng quây kín, con Sấu nó thò ra mấy câu anh Minh này anh Minh nọ, tôi chỉ cười nhạt quẳng cho nó cái số di động của thằng Mực, thế là nó mừng hét ré lên, xém ôm nghẹt cái cổ của tôi rồi đòi kết chị em gì đó. Ờ, các cụ vẫn bảo những người giống nhau thường tìm đến với nhau chả sai tí nào. Thằng kia không có óc gặp con nhỏ bị động kinh cũng hợp lý khỏi bàn.
Tôi còn tưởng mình làm một việc tốt cho hai đứa nó có cái kênh gặp gỡ trao đổi thảo luận, tiện thể thoát hiểm luôn, thế mà lại gặp thái độ kia của thằng Mực. Có khi nó mừng quá hoá thẹn cũng nên.
Chiều hôm đó, thằng nhỏ hùng hùng hổ hổ chạy sang phòng tôi, hét lên:
- Ai cho cậu đem số của tôi đi cho lung tung hả? Nhất là lại cho cái con bé tâm thần ấy...
Rồi blah blah, rồi kết luận:
- Cậu là cái đồ bán đứng bạn bè.
Nó hét mà nước miếng toé lung tung, tôi nhìn kinh quá chả nói được câu nào, đơi nó nghỉ hít thở một hơi, tôi mới nhếch mặt lên hỏi lại:
- Ờ, cái số phone của cậu là cái của quý phương nào mà tôi phải liều mình chết không khai hả? Hôm đó năm đứa nó quây, tôi không tìm kế thoát thân thì giờ cậu chả có ai để mà quát tháo chửi rủa đâu.
Thằng Mực nghẹn họng chả nói gì nữa, nhưng mà cái mặt lầm lì thì vẫn y nguyên từ hôm đấy.
Tuỳ nó thôi, cái thằng đàn ông con zai mà hẹp hòi giờ tôi mới biết, khư khư cái số điện thoại làm cái gì không biết. Nó còn dỗi, chẳng thèm chở tôi đi học nữa, kệ thôi, tôi đi xe đạp cũng chả sao, ờ mà nói không sao cũng hơi dối mình một tẹo, từ ngày đó tôi cũng chẳng có cơ hội được anh lai về nữa, cơ mà đấy là câu chuyện khác rồi. 
Điều làm tôi cười khảy nhất là, một tháng sau, thằng Mực với con Sấu tay trong tay với nhau, bẽn lẽn một cặp trời sinh, tôi suýt nữa thì cười rơi nước miếng, đời mà, bạc đến ngạc nhiên. Tôi chả hiểu nó tức tôi cái gì, đúng là cái kẻ vừa được gấu vừa quay ra chửi bà làm mai.

Monday, July 3, 2017

Truyện dài kỳ: Xóm lạ (4)

Để được anh chở về mỗi ngày nên tôi đành để xe đạp ở nhà rồi nhờ thằng Mực đèo đi học. Thế là tôi còn tiết kiệm được cả tiền gửi xe mỗi tháng nữa, tôi nghĩ nên chia làm hai nửa, một nửa gọi là cảm ơn thằng Mực, nửa kia là thỉnh thoảng mời anh uống nước, hoặc tặng anh quà vào dịp lễ. Tôi nghĩ thế là vẹn cả đôi đường.
Phải cái sự đời có mấy khi được như ý muốn. Bỗng nhiên xuất hiện tin đồn thất thiệt. Ban đầu giang hồ đồn đoán là tôi với thằng Mực là một cặp, lúc đó tôi còn ôm bụng cười ngặt nghẽo, thằng nào mà hài hước vãi cả ra, chắc thằng nhỏ tính viết truyện ngôn tình ngược thân tâm. Nhưng về sau, tin đồn lại lan nhanh sang một chiều hướng kịch tính có phần câu like hơn: Tôi bắt cá hai tay. Lúc này thì tôi chẳng cười được nữa, thực tình tôi chẳng thèm để ý đến thằng Mực nó ra sao, nhưng mà người ấy thì nhất định cần quan tâm. Tôi vội vã hỏi anh nghĩ gì, anh chỉ cười bảo:
- Chỉ là ngồi sau xe thôi, có vấn đề gì đâu.
Ờ, lúc đó tôi thở phào vì nghĩ chỉ là ngồi sau xe thằng Mực đúng là chẳng có vấn đề gì cả, đã là người lớn thì quả nhiên vĩnh viễn là người lớn. Tôi yêu anh.
Dạo này bạo lực học đường nở ra khá rầm rộ, các cảnh đánh nhau xé áo đánh ghen chửi thề của các nam nữ sinh mà thấy gớm. Chẳng ngờ đời học sinh của tôi cũng có 15 giây bị dính dáng đến bạo lực. Hôm ấy, thằng Mực ở lại trường chơi bóng, anh thì có ca học tối không chở tôi về được.
Một nhóm năm gái bỗng đâu hầm hố xồ ra làm tôi suýt rớt miếng bánh bao trong mồm. Váy xoè váy đụp, áo cánh áo tơi, tóc ngắn tóc dài, bện, búi, túm, xanh đỏ tím vàng đủ cả, làm tôi còn tưởng mình đang diện kiến đội nhóm của thuỷ thủ mặt trăng. Một chị tóc ngắn xanh da trời đến chỉ thẳng vào mặt tôi:
- Con chó, mày là bồ của Minh hả?
Quả này thì đúng là tôi rớt cái miếng bánh trong mồm ra thật, xém nữa là phọt ra hỏi chị "ớ thằng Minh là thằng nào" may mà tôi phanh được không chị lại vả cho phọt luôn cả cơm ăn từ sáng thì hỏng.
Truyện này phải hồi cứu lại từ lúc hai cụ còn bận chửa hai đứa. Mẹ tôi vẫn luôn muốn đặt tên con là Minh cho nó thông minh nên xí trước từ hồi học cấp ba, mẹ tôi xí thì cứ xí thôi, chỉ là không ngờ hai mẹ lại chửa đẻ cùng thời điểm như thế. Cô Tuyết chẳng nói gì thế nhưng lúc đẻ thằng Mực, chú Sơn bố nó viết luôn vào tờ giấy khai sinh là Đường Huyền Minh, chả biết có phải hồi trẻ chú chơi Liên Minh Huyền Thoại không, chỉ là lúc biết chuyện, mẹ tôi tức chú lắm, mẹ còn không thèm giữ hình tượng mà xông vào đánh chú:
- Cậu biết thừa là tôi thích cái tên ấy, sao dám tranh của tôi? Hả, hả, hả.
Chú Sơn cũng chỉ là võ sĩ đai đen thôi mà, có gì đáng sợ đâu, chú cứ đứng đấy cho mẹ tôi đánh túi bụi, một lúc sau sợ mẹ tôi mệt nên chú để mẹ tôi đứng im còn chú xoay vòng vòng cho mẹ đánh khắp người. Lại một lúc sau thấy mẹ tôi thở hồng hộc không đánh đấm gì nữa, chú điềm nhiên bảo:
- Ơ xong rồi à, cậu chịu khó vận động tí cho dễ đẻ.
Ngày mẹ tôi lâm bồn cũng đến, bố tôi dịu dàng chiều vợ viết vào tờ giấy khai sinh là Diệp Ngọc Minh. Ờ chuyện là thế đấy, mẹ tôi ấm ức cũng phải chịu, ai bảo đẻ sau. Sau này nguôi ngoai rồi, thì lại cười hơ hớ ra như chả có chuyện gì, chú Sơn còn nhăn nhở chọc tôi:
- Thôi, hai vợ chồng cùng tên cũng được con ạ.
Nhưng mà chúng tôi chả bao giờ gọi nhau bằng cái tên tranh chấp ấy cả. Chỉ đơn giản là Đèn và Mực, đến nỗi tôi suýt nữa quên mất tên thằng đầu không óc đấy rồi. Chị tóc xanh thấy mặt tôi nghệt ra, mất kiên nhẫn định quát thêm câu nữa, bất ngờ tôi bỗng phá lên cười nắc nẻ:
- Chị, chị đang bảo thằng Mực đấy ạ? Nó tên là Mực mà, thằng đấy ngu lắm, chẳng ai thèm chơi, toàn lủi thủi một mình. Nó cạnh nhà em nên chẳng may đi cùng một đoạn.
Mặt chị tóc xanh, cùng đám bạn đi cũng bỗng nhiên dài thượt, rồi bỗng nhiên thỏ thẻ:
- Chị nào? Mặt cũng không già đến nỗi đấy đâu, tui kém anh Minh một tuổi mà.


Saturday, December 10, 2016

Truyện dài kỳ: Xóm lạ (3)

Con Cỏ em thằng Mực trông cứ ngộ nghĩnh làm sao á, nhìn nó chỉ muốn cắn một phát, nhưng ngộ ngộ thế thôi chứ có được xếp vào hàng xinh xắn đáng yêu không thì cũng khó nói lắm. Con nhỏ cái gì cũng hơn thằng anh chỉ có học là không ngu bằng.
Hồi nó đẻ ra thì tôi với thằng Mực phải đi nhà trẻ rồi, bố mẹ nó lại bận lu bu, nhìn quanh chỉ có ông Bò nhà tôi là rảnh rỗi, hồi đó ổng mới học có lớp 4, bài vở có mấy đâu, bận nỗi gì. Thế là hai cụ nhà bên ấy túm đầu ổng bắt trông con Cỏ. Hồi đó ông ấy bé tí mà cũng đảm đang lắm, con Cỏ ỉa di đái dầm kiểu gì cũng chiều được, thay tã thay bỉm nhoay nhoáy cứ như chơi đồ hàng. Về sau con nhỏ bám ông ấy như động vật ký sinh, cứ nhằng nhẵng trên vai chẳng chịu xuống, trời mùa hè nóng nổ mỡ mà nhìn hai đứa cứ như ấp trứng ấy mà không thở được. Tôi trộm nghĩ may mà tôi lớn nhanh để kịp đi mẫu giáo, chứ chịu chung số phận như con Cỏ thế kia thì chắc đẹn người không lớn được.
Ông anh tôi tuổi trâu, đầu tiên gọi ông ấy là Trâu ông ấy cũng chả có ý kiến gì, về sau có dịp cả nhà đi Đồ Sơn xem lễ hội đâm chọc gì đó đẫm máu lắm (tôi còn bé chẳng được xem), thế rồi ông ấy lăn bò ra nhất quyết không cho gọi là Trâu nữa, cả nhà đành gỡ bí, kêu ổng là Bò. Nói chung cũng hợp lý.
Từ đầu tiên con Cỏ biết phát âm là Bò, nó cứ bò bò bò suốt ngày nghe đến nhức đầu, tôi không nói là tôi ghét trẻ con nhưng mà đặc biệt tôi không bao giờ nhận mình là người yêu trẻ. Tôi nghĩ ông Bò chắc cũng giống tôi thôi, chỉ phải cái con Cỏ là trường hợp đặc biệt của ngoại lệ.
Mấy năm sau, xã hội trở nên phức tạp hơn trước thì phải, cái xóm của tôi vẫn đơn giản thế nhưng có điều báo đài cứ loan tin chuyện bé gái ở tỉnh nọ huyện kia mới 3, 4 tuổi đã bị quấy rối nọ kia rất đáng sợ, mẹ tôi nhắc nhở ông Bò lớn rồi nên tránh tránh bọn con gái ra một tí, chứ có chuyện gì xảy ra phiền toái lắm. Mẹ chỉ lo xa nhưng mà cũng phải, lúc ấy ông Bò cũng lên cấp 2 rồi.
Càng lớn càng có nhiều chuyện phức tạp phải đối đầu. Tôi thấy một dạo, ông anh ngủ nướng trôi nhà trôi cửa của tôi bỗng nhiên ngủ sớm dậy sớm đi học sớm rất lạ kỳ. Có lần tôi thấy ông ấy từ đâu vội vã chạy ù vào nhà, những giọt mồ hôi to bằng hạt ngô vẫn đọng nguyên trên trán.
- Anh gặp ma à? Chạy gì ghê thế?
- Tao mà sợ ma á? Nói ma còn phải sợ tao thì còn có lý...
Rồi ổng lại lẩm bẩm:
- Cơ mà không hiểu sao con bé kia lại đếch sợ...
Con bé kia là con bé nào lúc đó tôi chẳng hỏi, chỉ là ngày hôm ấy, thấy con Cỏ nhà bên cứ khóc tấm tức:
- Bò không chơi với Cỏ, Bò không chơi với Cỏ
Lúc đó tôi còn tự hỏi liệu thiểu năng có phải là bệnh truyền nhiễm không?
Hồi con Cỏ học lớp 7 nó bị tai nạn xe hơi, khủng khiếp lắm, cô Tuyết hôm đó khóc như mưa, mồm lắp bắp không nói được gì, nó mất máu nhiều lắm cần phải truyền gấp. Năm đó ông bò học năm cuối đại học, mải thi cử, bảo vệ đồ án các kiểu không gọi điện, không ghé về nhà bao giờ. Tôi chỉ nghĩ là gọi cho ông ấy hỏi thăm vu vơ rồi bâng quơ vô tình nhắc một tiếng ngẫu nhiên vậy thôi, chẳng ngờ chiều hôm đó đã thấy ổng đầu tóc bơ phờ đứng ở cửa phòng bệnh:
- Cô ơi, con cũng nhóm máu O...

Saturday, December 3, 2016

Truyện dài kỳ: Xóm lạ (2)

Năm lớp 11 tôi được vào đội tuyển Lý, và ở đây tôi gặp cơn cảm nắng mùa xuân. Anh ấy hơn tôi 1 lớp, đôi mắt trong veo nhìn thấy đáy, ánh mắt ấy giản dị đến thành thật, sống mũi cao và nụ cười như giọt nắng đầu đông, lành lạnh mà ấm áp khó tả. 
Lúc tôi thẳng thắn nói ra lòng mình với anh, anh chỉ mỉm cười rồi hỏi tôi một câu chả liên quan:
- Hôm nay em học mấy tiết.
- Dạ năm tiết.
Tiết thứ ba ngày hôm ấy, tôi nhận được mẩu giấy, viết mấy dòng vô cùng ngắn gọn nhưng đến tận bây giờ tôi vẫn giữ và coi nó là bức thư tình đầu tiên của đời mình: "Hôm nay anh cũng năm tiết, để anh đưa em về." Không ngờ trai tuyển Lý làm việc cũng năng suất đến giật mình. Lúc ấy tôi lại thấy phát sinh một rắc rối nhỏ là tôi cũng có xe đạp, mà tôi lại muốn ngồi sau anh đèo cơ, thế là tôi đành  nhờ thằng Mực lai dắt cái xe cản mũi của mình về.
- Tôi mang kiểu gì được, đầu cậu hỏng à? Hắn giãy nảy lên.
Tôi biết, vừa đi xe đạp một tay còn tay kia lại dắt cái xe khác là nhiệm vụ không dễ, không nhiều người làm được, mà nhìn quanh, chắc chỉ có cái thằng sức ngựa này làm được.
- Khó mới nhờ cậu, cố lên, tuần sau kiểm tra tôi ném bài cho.
Cái mặt nó giãn ra được chút xíu cơ mà vẫn có vẻ hậm hực lắm, nhưng động tác tay vẫn là cun cút cầm cái vé xe của tôi. Từ bé đến giờ mặc dù nó hơi thiểu năng nhưng tôi không ghét nó được, vì cái tội thằng này dễ bảo.
Giờ ra chơi tiết bốn, nhịp tim tôi không hiểu sao cứ đập nhanh dần đều, lúc tôi còn ngại con Nhím ngồi bên nghe được cả tiếng thình thịch, thì cô hiệu phó bước vào và thông báo là cô Giáo dục công dân bị ốm, không có ai dạy thay nên lớp được nghỉ. Cả lũ tung hết sách vở cặp mũ lên rồi nháo nhào ùa phi ra cửa cứ như là chạy thoát hiểm. Tôi đần ra một lúc rồi chép miệng: "Lại phải chờ không 45 phút sao?"
Tôi bỏ quyển Thám tử lừng danh ra đọc, hết một vụ án, mấy người chết rồi mà kim đồng hồ mới nhảy được 2 nấc là sao? Tức mình, tôi chỉnh sang chế độ stopwatch, 1 giây nó chạy 100 lần ấy, coi như làm như vậy để thời gian có vẻ nhanh hơn. Lần đầu tiên tôi cảm thấy 45 phút dài như 45 năm, nhắm mắt một cái rồi mơ màng. 
Lúc thấy có cái gì buồn buồn cọ vào mặt, tôi còn đập đập mấy cái tưởng con ruồi, rồi ngoạc mồm ra ngáp một cái rách cả mép mới chịu mở mắt ra.
- Lau nước miếng đi.
Hoá ra anh dí vào mặt tôi tờ khăn giấy, ờ lúc ấy một tờ có vẻ không đủ, ướt hết cả bàn nữa... Ấn tượng đầu tiên tôi tạo cho anh là như vậy đấy. Lúc này có hai cách xử lý: một là đỏ mặt thẹn thùng, hai là dũng cảm thừa nhận khi bộ mặt của mình bị phơi bày rồi lau khô nước miếng. Tôi chọn cách thứ hai vì cách thứ nhất chả có liên quan gì đến tôi cả. Thẹn thùng là cái gì tôi chẳng biết. Tôi thản nhiên cầm khăn giấy lau khô mép, và còn mặt dày xin anh mấy tờ nữa.
- Em được nghỉ tiết cuối, chờ anh đến mỏi mòn rồi.
Anh cười cười:
- Ừ, lớp anh lại ra hơi muộn. Cùng về thôi.
Tôi vẫn luôn cảm thấy may mắn vì nhà mình gần trường. Có lần đạp xe thi với thằng Mực, chạy hết tốc lực chỉ mất 5 phút, đi tà tà chầm chậm thì mất 10 phút. Hôm nay ngồi sau xe anh, anh đi chậm lắm, chắc là đi bộ còn nhanh hơn, vậy mà 15 phút sau đã đến nhà tôi rồi. Ước gì đường xa tẹo nữa.
- Nhà em đây à?
- Vâng, lúc nào rảnh anh vào chơi.
- Ừ, anh rất...
- Ê, Đèn!
Phong cảnh đang trữ tình nên thơ như vậy, bỗng đâu một tiếng hét váng lên, gào to cái tên từ hồi mặc quần thủng đít của tôi, chỉ có thể là thằng Mực. Tôi đang tính quay ra lườm cho nó cháy mặt thì cảnh tượng đập vào mắt làm mặt tôi ngắn tũn và sững lại...
- Xe đạp của cậu đấy, lúc về bị tắc đường tôi kéo hết cả hơi, mồ hôi đầm đìa ướt áo đây này.
Ờ, mệt đứt hơi sao không ở nhà mà nghỉ, tối tôi qua dắt về là được rồi, mắc mớ gì vác sang vào lúc này, thằng này rõ là muốn chơi tôi rồi. Không có lẽ bao nhiêu năm bị đàn áp căm hờn, hắn tích tụ đến ngày hôm nay rồi mang ra báo thù sao? 
Ngày hôm đó, anh nhìn cái xe đạp, nhìn thằng Mực rồi nhìn tôi, ngây ngẩn một hồi, rồi lại như hiểu ra, vẫn là nụ cười như giọt nắng đầu đông ấy.

Friday, December 2, 2016

Truyện dài kỳ: Xóm lạ (1)

Mẹ tôi với bố thằng Mực là bạn từ hồi để chỏm. Hai nhà đối diện nhau lại toàn cửa kính nên nhà kia có hoạt động gì thì nhà này đều biết ngay rồi liền sang tham gia rôm rả. Ông bà nội thằng Mực vẫn chép miệng mãi, tiếc là hai đứa không lấy được nhau. Các cụ già rồi nên lẩm cẩm, gia đình người ta đang đầm ấm thế mà cứ ăn nói lung tung. Kỳ lạ là cô Tuyết mẹ thằng Mực chỉ ôm bụng cười đến nẻ ruột không rõ nguyên nhân. Cô ấy có lẽ là người vô tư đơn giản nhất mà tôi từng được gặp.
Chuyện tôi với thằng Mực sinh ra cũng khá ly kỳ. Nếu tính đúng ngày đúng tháng ra thì có lẽ chúng tôi đẻ cùng ngày cũng nên, chính vì thế nên tôi còn đồ rằng có phải các cụ hai nhà rủ nhau thụ thai cùng giờ không. Cơ mà đấy là chuyện của mười mấy năm về trước rồi nên tôi chả có đầu mối mà truy cứu lại. Phải cái chuyện xảy ra chẳng như dự tính bao giờ. Thằng Mực hồi ấy bị động thai và sinh non một tháng, lúc mới đẻ nó bé như cái túm giẻ, nặng 2,4 kg, mặt mũi tím xanh tưởng là về luôn đất mẹ rồi chứ. Còn tôi thì mãi gần 10 tháng mới chịu chui ra, già cóc già cáy, béo múp đầu, nặng tới 3,7 kg.
Tôi không bảo là tôi cậy béo mà bắt nạt nó, tôi cũng không bảo là tôi không cậy khoẻ mà đánh nó thường xuyên, chỉ là tôi cứ thấy mặt thằng đấy gọi đòn không hiểu nổi. Nó làm cái gì cũng bị tôi cốc đầu hoặc đấm thùm thụp. Những lúc ấy cái mặt nó lại ngu ngu chỉ cười xoà làm tôi thấy tức tối thì ít mà khinh bỉ thì nhiều. Da nó đen sì sì nên tôi gọi nó là Mực, nó ngoạc cái mồm ra cười rồi gọi tôi là Đèn với vẻ mặt đắc chí như thể vừa ăn miếng trả miếng được dữ lắm. Lần đầu tiên tôi thấy có kẻ chửi người khác là Đèn rồi cứ tưởng mình khôn. Từ rất lâu trong tiềm thức tôi hình thành ý niệm thằng này thiểu năng. Mặc dù vậy, trong bụng tôi cũng cảm thấy tên Đèn cũng không tệ, nên cứ ngầm công nhận thế.
Cho đến tận khi lên cấp hai, không rõ là cô Tuyết cho nó ăn cái gì mà nó lớn phổng bất ngờ, tôi thì đang lớn phổng lại bất ngờ chững lại. Tôi vốn không muốn chấp nhận sự thật này thì sờ sờ trước mắt lại bẽ bàng không tả. Đến khi vào cấp ba thì nó đã cao hơn mét tám rồi còn tôi thì vẫn 3 mét bẻ đôi.
Nhưng có một điều từ bé đến giờ tôi nhận định thì không thay đổi. Đó là thằng này học ngu không chịu được. Mọi người vẫn bảo gần Mực thì đen gần đèn thì rạng. Trong trường hợp tôi và nó thì ai đen ai rạng? Tôi học cũng nhất nhì lớp nhưng có rất ít bạn còn hắn đội sổ lớp mà thầy quý bạn yêu. Đặc biệt hắn còn là học trò cưng của thầy thể dục. Tôi không bảo là thầy bị cuồng cậu học trò cơ bắp này nhưng đội tuyển nào thầy cũng cho nó vào thi đấu là nghĩa làm sao? Hắn là đội trưởng đội bóng rổ, thủ môn đội bóng đá, đội phó đội karate và đội dự bị của tuyển cầu lông của trường. Hỏi thiên lý ở đâu? Lúc thi đấu nhỡ chẳng may hắn đánh vào lưới một quả thì toàn trường hô vang tên hắn (mà giọng nữ là chủ yếu). Tôi trộm nghĩ có phải các cô gái tuổi mới lớn này có nhầm lẫn gì chăng?
Vài lần trên đường, có người bị cướp, hắn phi đuổi theo thụi thằng cướp hộc máu mồm be bét, lần đầu tiên tôi cảm thấy thương cảm cho thằng cướp. Sau đó, thằng Mực được công an phường trao giấy khen gì đó, chú đội trưởng còn ngỏ ý mời hắn vào đội bắt cướp nhân dân năm tới, khi hắn 18 tuổi. Còn hắn, từ đầu đến cuối vẫn là điệu cười xoà ngu không tả. Có phải là chú công an cũng có nhầm lẫn gì chăng?
Mười hai năm học, tôi sưu tập khoảng 30 cái giấy khen học sinh xuất sắc cấp lớp, cấp trường, cấp thành phố các loại. Còn hắn thì được bố sắm riêng một tủ kính chỉ chuyên để treo huy chương, cúp vàng bạc, giấy khen, bảng công nhận thành tích vân vân và mây mây, chả nhớ hết mà kể nữa.